Skip to content

Hãy soi gương và hãy làm ra tiền bằng gấp mười lần lương của bạn

Trong thời đại số liệu và bảng biểu được lập bằng máy vi tính như ngày nay, chúng ta có khuynh hướng cho rằng mọi thứ đều có thể chuyển biến được thành con số và đồ thị. Đưa dữ liệu vào máy tính, màn hình số hiện lên kết quả, báo cho bạn biết nên kết hôn với ai, hoặc ai là người cộng tác lý tưởng nhất đối với bạn. Trả lời chương trình trắc nghiệm tâm lý, máy sẽ chỉ ra đâu là khuyết điểm, đâu là ưu điểm của bạn, hoặc loại công việc nào bạn có năng khiếu. Tôi chẵng hề nghi ngờ công dụng của máy tính hoặc giá trị thông tin chúng cung cấp. Nhưng chúng ta nên cẩn trọng đừng lệ thuộc vào máy móc, quá tin vào những gì máy bảo chúng ta. Thậm chí ngay với sự xuất hiện của máy tính thế hệ thứ năm cực kỳ thông minh, và các robot có khả năng phi thường, chúng ta cũng không nên để máy điều khiển số phận mình, dù trong hôn nhân hay trong sự nghiệp. Rốt lại, chúng ta cần phải hiểu chính mình rõ hơn bất kỳ ai, hoặc bất kỳ cái gì khác. Nào xin mời bạn, cùng mr Tâm Pacific đi tìm hiểu bài viết trong ngày hôm nay có gì hay, liên quan tới TIỀN của bạn nhé.

Tại sao việc tự biết mình lại quan trọng đến thế ? Có thể cũng chẵng hề hấn gì, nếu bạn chỉ đơn giản theo chân đám đông, mua vui một mình và chẵng nghĩ gì đến ngày mai. Nhưng nếu bạn muốn sống một cuộc đời có ý nghĩa trọn vẹn và đóng góp điều gì đó cho xã hội bằng công việc của mình, hoặc với tư cách một công dân, thì bạn phải hiểu rõ điều bạn có thể làm, đánh giá đúng khả năng của mình, và biết cách sử dụng tốt nhất năng lực của mình hầu đạt mục tiêu tốt nhất. Bao giờ và bằng cách nào, chúng ta có thể tự biết mình ? Tôi biết có những chương trình tự khảo sát, cũng như nhiều phương pháp tự đánh giá, do các nhà tâm lý học người Mỹ soạn thảo. Phương pháp của tôi có lẽ thiên nhiều về trực giác, và kém khoa học hơn, song qua nhiều năm kinh nghiệm, tôi nghĩ nó cũng có chỗ dùng được.

Trước tiên, bạn phải luyện thành thói quen đánh giá khả năng mình càng khách quan càng tốt, và thường xuyên kiểm chứng thành tích tương ứng so với khả năng đó. Giả dụ bạn sắp phải hoàn thành một công việc. Hãy thử đánh giá cụ thể trình độ của bạn soa cho nó phản ánh mức thành tựu, cũng như kết quả tốt nhất có thể đạt được. Trong một trăm điểm, bạn đạt chín mươi, nhưng khả năng của bạn có thể là một trăm hai mươi, thậm chí cao hơn. Cách tự đánh giá này thật chủ quan, không hẳn lúc nào cũng xác định được trình độ của mình theo cách đó. Thậm chí, dẫu kế hoạch được tổ chức chu đáo, bản thân dự án vẫn có thể bị thất bại, vì các yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn. Điều quan trọng hơn cả, chính là nỗ lực nhận thức nhằm đạt được sự đánh giá chính xác về khả năng và trình độ tổ chức thực hiện của mình.

Thứ hai, hãy nhờ một người khác thẩm định sự đánh giá của chính bạn. Điều này không dễ như bạn tưởng, bởi vì lòng tự ái có khi sẽ ngăn không cho bạn đem vấn đề đó tham khảo cùng bạn bè. Còn người khác, có lẽ cũng ngại không dám nói thẳng ý kiến của họ, e chạm tự ái hoặc làm bạn mến lòng. Nếu là những người hằng ngày làm việc chung với bạn, thì chẵng ai muốn điều đó. Trước nguyện vọng bạn tha thiết muốn nghe lời thẳng, có khi họ đo lường một cách mơ hồ khả năng, và trình độ của bạn, hoặc nêu dưới nhiều dạng đánh giá khác nhau, để tránh ngượng ngùng cho cả đôi bên. Đặc biệt, cấp dưới của bạn, có thể khó nói thẳng, nói thực với bạn về bất cứ loại đánh giá nào.

Dù rất khó khăn, song bạn nhất thiết phải hỏi ý kiến đồng nghiệp, cả cấp trên lẫn cấp dưới, xem họ đánh giá bạn một cách chính xác ra sao, về công việc, về tài lãnh đạo và về quan hệ giữa người với người. Nếu bạn đang là cấp lãnh đạo, tỉ dụ như trưởng phòng, trưởng ban hay chủ tịch, bạn phải lắng nghe ý kiến của cấp dưới. Để có được nhận xét trung thực của họ, bạn cần đặt câu hỏi sao cho nhân viên của bạn có thể thẳng thắn và thật thà trả lời được ngay. Thay vì đưa ra những câu hỏi chung chung, mông lung hoặc mơ hồ, bạn phải đề cập thẳng vào một vấn đề cụ thể và xem cấp dưới trả lời ra sao. Riêng tôi, tôi thường nêu ý kiến tôi trước, sau đó hỏi mọi người nghĩ gì về điều đó.

Nhiều khi, biện pháp tốt nhất vẫn là sử dụng phương pháp quyết định theo lối nhất trí tập thể. Ở đây, người lãnh đạo giữ lại phán quyết của mình, cho đến khi ông đã nghe hết quan điểm của các cấp dưới, và với cách làm như một thể một ý kiến thống nhất được hình thành. Trong mọi trường hợp, để trở thành một nhà quản lý giỏi, điều chủ yếu là bạn phải biết rõ chỗ mạnh, chỗ yếu của mình. Muốn được thế, bạn phải tự xác định rõ tư thế, và sẵn sàng chấp nhận các nhận xét đánh giá của những người xung quanh bạn như thế nào ?

Hãy làm ra tiền bằng gấp mười lần lương bạn

Tôi là chủ tịch Matsushita Electric suốt mười hai năm, kể từ năm 1961. Một hôm vào khoảng năm 1970, tôi có dịp ngồi chuyện phiếm với khoảng hai mươi trưởng ban và chấp hành viên trẻ tuổi cùng cấp. Lúc bấy giờ, Matsushita Electric có hơn 30,000 nhân viên, nên tôi chẵng biết tên cũng chẵng nhớ mặt những người cùng họp trong ngày hôm đó. Vừa ngồi xuống, tôi thấy trước mặt một xấp giấy soạn sẵn, nhằm giúp tôi nhận diện những người trong phòng họp. Một tờ vẽ sơ đồ chỉ vị trí từng người đang ngồi, và người đó đang công tác ở tại phòng ban nào. Trên ba tờ giấy còn lại, là ảnh của từng người, ghi rõ tên trường anh ta tốt nghiệp, năm gia nhập công ty và một đoạn mô tả ngắn các chức vụ anh ta đã kinh qua cho đến lúc này.

Tôi hiểu, để soạn tài liệu này, phải bỏ ra lắm công sức, song tôi thấy thật bất tiện khi phải so sánh và liên kết hai xấp tài liệu riêng biệt. Các thông tin cần thiết tối thiểu vẫn có thể bố trí trên một trang giấy, bằng cách dùng ký hiệu và chữ viết tắt, như thế sẽ giúp cho tôi cũng như cho chính các nhân viên đỡ tốn thì giờ. Tôi bảo người phụ trách tổ chức buổi họp : “Là người được trả lương cao nhất công ty, tôi phải sử dụng tối đa thì giờ của tôi. Đừng để tôi bị lãng phí dù chỉ một phút”. Không phải tôi cố tình moi móc lỗi lầm của nhân viên, cũng chẵng phải tôi có ý định giảng thuyết về sự tiết kiệm. Điều tôi nghĩ trong đầu là một cái gì đó cơ bản hơn, nên tôi cố giải thích cho các chấp hành viên trẻ tuổi ngay khi buổi họp bắt đầu.

“Giả dụ mỗi tháng tôi lãnh một triệu yen Nhật. Nếu như tôi làm công việc có giá trị chỉ bằng một triệu yen, thì công ty chẳng thu được món lợi nào cả. Lẽ ra tôi phải kiếm được tối thiểu gấp mười lần hoặc gấp trăm lần hơn. Tôi luôn luôn tự hỏi, công việc của tôi có tương xứng với tiền lương tôi lãnh không, vì công ty còn phải có đủ lợi nhuận để tái đầu tư, nộp thuế, và trả cổ tức. Tôi hy vọng thỉnh thoảng mỗi người trong các anh sẽ tự vấn cùng một câu hỏi đó. Cố gắng vào mỗi cuối tháng, đánh giá công việc của mình và hình dung ra mình đóng góp cho công ty được bao nhiêu. Thật khó định được một con số chung nhất, song tôi nghĩ cũng thật chính đáng khi bảo mỗi nhân viên nên làm ra một số tiền tối thiểu, phải gấp ba lần mức lương của ông hay bà ấy. Nếu bạn lãnh 100,000 yen mỗi tháng, thì sự cống hiến tối thiểu của bạn sẽ là 300,000 yen. Cái đó sẽ bù đắp cho phí phúc lợi cộng thêm phần góp của bạn vào tổng phí”.

Nhưng còn phần đầu tư vào nghiên cứu và phát triển nhà máy, và thiết bị, thuế má, cổ tức cho cổ đông của chúng ta và tất cả các phí tổn xã hội khác nữa, thì sao ? Thế là bạn cần phải làm ra đến 500,000 yen thì công ty mới có thể chu toàn sứ mạng đoàn thể của nó, và thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của nó đối với xã hội. Thậm chí tốt nhất là nên làm ra một triệu yen. Tôi động viên các trưởng ban đang dự họp đào sâu suy nghĩ cách thức thực hiện chức trách, tìm cách nâng cao hiệu quả và chất lượng công việc. Tất cả nhân viên trực thuộc của họ cũng phải làm như vậy, và khi mọi nhân viên ăn lương đều tiếp cận tinh thần đó, thì toàn thể công ty sẽ năng động hơn nhiều.

Tất nhiên, có một số công việc không thể định lượng được. Bộ phận gián tiếp hoặc bán hàng có thể khó diễn dịch giá trị phần đóng góp của họ bằng tiền. Nhưng chừng nào công việc của họ còn cần thiết cho từng đồng yen mà công ty kiếm được thì vẫn có thể biểu diễn sự đóng góp của họ bằng ngôn ngữ tiền tệ. Người có tính hoài nghi sẽ bảo : “Tôi không quản ngại khi phải làm ra được gấp ba, thậm chí gấp năm lần tiền lương tôi, nếu như nhờ đó công ty lớn lên và thịnh vượng, nhưng tại sao tôi lại phải cố gắng đạt gấp mười lần khi bản thân tôi chỉ lãnh được một phần nhỏ trong đó ?”. Theo tôi, người này cần nhìn xã hội từ một nhãn quan rộng rãi hơn.

Khi bạn làm được gấp mười lần tấm séc lương của bạn, thì nhiều người khác có lẽ đến cả triệu, cũng đang cống hiến tương tự như vậy cho công ty của họ, và cho sự giàu có của đất nước. Chính vì thành quả lao động của bạn, được phân phối cho các thành viên trong xã hội dưới nhiều hình dạng khác nhau nên bạn cũng vậy, bạn cũng được hưởng thụ công sức của người khác. Trị giá bằng tiền lương của những hưởng thụ đó, cả hữu hình lẫn vô hình, có khi còn vượt quá tổng công sức của bạn. Không nên cho rằng tất cả thành quả lao động của bạn, đều thuộc về bạn. Hãy nhớ, bạn cũng được chia phần phúc lợi do công sức của người khác tạo ra. Xã hội là như vậy. Đương nhiên, phân phối của cải phải nên công bằng, tiền thuế càng phải nên mực thước. Và trên biết, người nào làm ra tiền một cách khó nhọc, thì phải được tưởng thưởng thích đáng.

Konosuke Matushita
https://www.tampacific.net

*** Xem thêm bài viết liên quan : Kết hợp giữa Cá Tính Kỷ Luật với Sự Chân Thành hay là Sự Giả Dối trong công việc ?

error: